Xem Nhiều 12/2022 #️ Chi Tiết Bài Học 5. Kiểu Dữ Liệu Và Biến / 2023 # Top 14 Trend | Uplusgold.com

Xem Nhiều 12/2022 # Chi Tiết Bài Học 5. Kiểu Dữ Liệu Và Biến / 2023 # Top 14 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Chi Tiết Bài Học 5. Kiểu Dữ Liệu Và Biến / 2023 mới nhất trên website Uplusgold.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

5. Kiểu dữ liệu và biến

Ngay cả khi bạn nghĩ rằng bạn biết rất nhiều về các kiểu dữ liệu và các biến, bởi vì bạn đã lập trình các ngôn ngữ bậc thấp như C, C ++ hoặc các ngôn ngữ lập trình tương tự khác, chúng tôi vẫn khuyên bạn nên đọc chương này. Các kiểu dữ liệu và các biến trong Python khác nhau ở một số khía cạnh so với các ngôn ngữ lập trình khác. Có số nguyên, số thực, chuỗi, và nhiều hơn nữa, nhưng mọi thứ không giống như trong C hoặc C++. Nếu bạn muốn sử dụng các danh sách liên kết trong C, bạn sẽ phải tự xây dựng lại, ví dụ: cách cấp phát bộ nhớ, tổ chức danh sách liên kết. Bạn cũng sẽ phải thực hiện các chức năng cơ bản như tìm kiếm và truy cập. Trong khi đó, Python đã cung cấp các kiểu dữ liệu đó như là một phần lõi của ngôn ngữ, ví dụ list, dictionary,set, .vv.

Biến

Như tên của nó, một biến là cái gì đó có thể thay đổi. Một biến là một cách để đề cập đến một vị trí bộ nhớ được sử dụng bởi một chương trình máy tính. Biến là một tên tượng trưng cho vị trí thực tế này. Vị trí bộ nhớ này chứa các giá trị, như số, văn bản hoặc các kiểu phức tạp hơn.

Một biến có thể được xem như là một container để lưu trữ giá trị. Khi chương trình đang chạy, các biến được truy cập và đôi khi được thay đổi, nghĩa là một giá trị mới sẽ được gán cho biến. Một trong những khác biệt chính giữa Python và các ngôn ngữ khác như C, C ++ hay Java là cách mà nó tự nhận biết kiểu dữ liệu của biến. Trong các ngôn ngữ đó (C,C++) mọi biến phải có một kiểu dữ liệu xác định. Ví dụ. Nếu một biến là của kiểu số nguyên, chỉ có số nguyên mới có thể được lưu trong biến. Trong Java hoặc C, mọi biến phải được khai báo, tức là liên kết nó với một kiểu dữ liệu, trước khi sử dụng nó. Việc khai báo các biến không bắt buộc trong Python. Nếu có nhu cầu sử dụng một biến, bạn nghĩ về một cái tên và bắt đầu sử dụng nó như là một biến.

Một khía cạnh đáng chú ý của Python: Không chỉ giá trị của một biến có thể thay đổi trong quá trình thực hiện chương trình mà thậm chí cả kiểu dữ liệu của biến cũng có thể thay đổi. Bạn có thể gán một giá trị số nguyên cho một biến, sử dụng nó như một số nguyên trong một thời gian và sau đó có thể gán một chuỗi cho biến đó.

Biến và định danh

Các biến và định danh thường bị nhầm là các từ đồng nghĩa. Trong thuật ngữ đơn giản: Tên của một biến là một định danh, nhưng một biến “không chỉ là một cái tên”. Một biến ngoài tên, nó còn có kiểu dữ liệu, phạm vi, và cả giá trị. Bên cạnh đó, một định danh không chỉ được sử dụng cho các biến. Một định danh có thể biểu thị các thực thể khác nhau như nhãn, chương trình con hoặc các hàm, các gói, vv.

Cách đặt tên biến trong Python

Mỗi ngôn ngữ có các quy tắc để đặt tên định danh. Các quy tắc trong Python như sau:

Một định danh hợp lệ là một chuỗi các ký tự có độ dài lớn hơn 0 và thỏa mãn:

    Ký tự bắt đầu có thể là dấu gạch dưới “_” hoặc chữ viết hoa hoặc chữ thường.

    Các ký tự sau ký tự bắt đầu có thể là bất cứ thứ gì được cho phép như một ký tự bắt đầu theo sau là chữ số.

    Định danh được phân biệt chữ hoa, chữ thường!

    Tên định danh của biến không được phép giống các từ mặc định khóa thuộc Python.

Từ khóa trong Python

Ví dụ các từ khóa trong Python: and, as, assert, break, class, continue, def, del, elif, else, except, exec, finally, for, from, global, if, import, in, is, lambda, not, or, pass, print, raise, return, try, while, with, yield

Thay đổi các loại dữ liệu và vị trí lưu dữ liệu

Như chúng ta đã nói ở trên, loại biến có thể thay đổi trong quá trình thực thi chương trình. Chúng tôi minh họa điều này:

>>> print i, type(i) >>> i = "Python"   # i is assigned an string >>> print i, type(i)

python tự động biểu diễn vật lý cho các loại dữ liệu khác nhau, tức là một giá trị số nguyên sẽ được lưu trữ ở vị trí bộ nhớ khác với một số thực hoặc một chuỗi.

Điều gì đang xảy ra, khi chúng ta thực hiện đoạn mã sau?

>>> y = x >>> y = 2

Nhưng những gì chúng tôi đã nói trước đó không thể được xác định bằng cách gõ vào ba dòng mã. Nhưng làm thế nào chúng ta có thể chứng minh nó? Mỗi biến có một id riêng chúng ta có thể sử dụng nó cho mục đích này. Mỗi cá thể (đối tượng hoặc biến) có một nhận dạng (id), tức là một số nguyên duy nhất trong chương trình hoặc tập lệnh, nghĩa là các đối tượng khác nhau có các id khác nhau.

Vì vậy, chúng ta hãy nhìn vào ví dụ trước của chúng ta và làm thế nào các đặc tính sẽ thay đổi:

>>> id(x) 6580376L >>> id(3) 6580376L >>> y = x >>> id(y) 6580376L >>> y = 2 >>> id(y) 6580400L >>> id(2) 6580400L

Số

Có bốn kiểu dữ liệu số được xây dựng sẵn trong python là:

Số nguyên: dạng thông thường, e.g. 123; dạng Octal (cơ số 8), e.g. 010; dạng Hex (cơ số 16), e.g. 0xA0F.

123 >>> 010 8 >>> 0xA0F 2575

Số nguyên kiểu Long: Không có giới hạn về size

>>> type(a) >>>

Số thực: 0.133131134535353

Số phức: 3 + 5j

Chuỗi

Chuỗi được đánh dấu bởi các dấu ngoặc đơn hoặc kép:

+ Tạo từ dấu nháy đơn: ‘dung mot dau ngoac’. (ví dụ: str1)

+ Tạo từ dấu nháy kép: “it’s me” bạn có thể thấy phía trong có thể chứa kí tự (‘). (ví dujL str2)

+ Tạo từ  dấu 3 nháy đơn ''':  phía trong có thể chứa kí tự (‘) hoặc (“) hoặc xuống dòng tuy ý trong terminal. (ví dụ str3 và str4)

>>> str2 = "it's me" >>> str3 = '''A String in triple quotes can extend ... over multiple lines like this one, and can contain ... 'single' and "double" quotes.''' >>> str4 = ''' A string " hai vai '''

Một chuỗi trong Python bao gồm một chuỗi các ký tự - chữ cái, số và ký tự đặc biệt. Tương tự như C, ký tự đầu tiên của một chuỗi có chỉ mục (index) là 0.

>>> str[0]

Điểm nhấn trong Python đó là ta có thể dùng chỉ mục là một số âm. Nếu chỉ mục dương cho ta đánh chỉ mục từ TRÁI qua PHẢI bắt đầu là 0 thì với chỉ mục âm ta sẽ tính từ PHẢI qua TRÁI và bắt đầu của chỉ mục tại kí tự cuối cùng là -1

>>> str[-1] 'i' >>> str[len(str)-1] 'i'

Bảng sau sẽ mô tả lại những gì tôi nói phía trên:

string

P

Y

T

H

O

N

index

0

1

2

3

4

5

-6

-5

-4

-3

-2

-1

Một vài functions và operators trong string:

Toán tử ‘+’ để ghép 2 strings:

>>> str 'Look for'

Toán tử “*” để lặp lại chuỗi:

>>> str * 4 " it's me  it's me  it's me  it's me " >>>

Toán tử “[]” để truy cập đến kí tự của chuỗi: str[-1]

Toán tử “:” hay slicing trong string. Slicing là một kĩ thuật hay trong Python giúp ta có thể có được thông tin của string bắt đầu từ kí tự có chỉ mục là ‘i’ đến kí tự có chỉ mục là ‘j’.

>>> str[5:-2] "'s me**"

Tìm size: len(“string”)

Giống như các chuỗi trong Java nhưng không giống như C hoặc C++, các chuỗi Python không thể thay đổi. Cố gắng thay đổi một vị trí lập chỉ mục sẽ gây ra một lỗi:

>>> str[1] = "r" Traceback (most recent call last): TypeError: 'str' object does not support item assignment

Trong xử lý chuỗi chúng ta quan tâm đến dấu gạch chéo ngược “” để chỉ định kí tự hoặc nhóm kí tự phía sau nó là kí tự đặc biệt không còn mang ý nghĩa kí tự thông thường (escape characters)

Ý nghĩa

newline

Bỏ qua

\

'

"

a

ASCII Bell (BEL)

b

ASCII Backspace (BS)

f

ASCII Formfeed (FF)

n

ASCII Linefeed (LF)

N{name}

name sẽ ở mã Unicode (Unicode only)

r

ASCII Carriage Return (CR)

t

ASCII Horizontal Tab (TAB)

uxxxx

xxxx dạng 16-bit hex  (Unicode only)

Uxxxxxxxx

xxxxxxxx dạng 32-bit hex (Unicode only)

v

ASCII Vertical Tab (VT)

ooo

ooo dạng cơ số 8

xhh

hh dạng cơ số 16

"'" >>> 'a' 'x07' >>> '10'  # 010( co so 8) = 0x08(co so 16) = 8 (co so 10) 'x08'

Kết Luận

Qua bài này, các bạn đã có một cái nhìn chi tiết hơn về biến, định danh cũng như các kiểu dữ liệu (kiểu số và kiểu chuỗi) và vị trí lưu trữ của chúng trong bộ nhớ tương ứng. Việc khai báo biến trong Python cũng thuận tiện và linh hoạt hơn hẳn một số ngôn ngữ lập trình khác như C/C++ hay Java. Tuy nhiên các bạn cần chú ý trong cách đặt tên biến cần tuân theo các nguyên tắc chúng tôi đã đề cập và tránh các từ khóa trong Python. Cách đánh số chỉ mục đặc biệt (có thể dùng số âm) và các phép toán thực hiện trên chuỗi.

Trong bài tiếp theo chúng ta sẽ tìm hiểu về các toán tử cơ bản trong Python.

Chi Tiết Bài Học 5.Biến Trong Python / 2023

5.Biến trong Python

Một biến Python là một khu vực bộ nhớ được dành riêng để lưu trữ các giá trị. Nói cách khác, biến trong python cung cấp dữ liệu cho quá trình xử lý của máy tính.

Mỗi giá trị trong Python có một kiểu dữ liệu. Các kiểu dữ liệu khác nhau trong Python là kiểu số, kiểu danh sách, kiểu bộ (tuple), kiểu chuỗi (string), kiểu từ điển (dictionary), v.v … Các biến có thể được khai báo bằng bất kỳ tên nào hoặc thậm chí cả bằng chữ cái như a, aa, abc, v.v.

Trong bài học này, chúng ta sẽ tìm hiểu về:

Cùng xét một ví dụ. Chúng ta sẽ khai báo biến “a” và in nó.

a=100 print a

Bạn có thể khai báo lại biến ngay cả khi bạn đã khai báo nó trước đó.

Xét một biến đã được khởi tạo f = 0.

Sau đó, chúng ta gán lại giá trị “guru99” cho biến f

# Declare a variable and initialize it f = 0 print f # re-declaring the variable works f = 'guru99' print f # Declare a variable and initialize it f = 0 print(f) # re-declaring the variable works f = 'guru99' print(f)

Cùng tìm hiểu xem liệu bạn có thể nối các loại dữ liệu khác nhau như chuỗi và số với nhau không. Ví dụ: chúng ta sẽ ghép “Guru” với số “99”.

Nếu trong Java chúng ta có thể thực hiện nối số với chuỗi mà không cần khai báo số đó dưới dạng chuỗi thì trong Python, việc khai báo số dưới dạng chuỗi là cần thiết. Nếu bạn không khai báo, chương trình sẽ báo lỗi kiểu dữ liệu (TypeError).

Đoạn mã nguồn sau sẽ có đầu ra không xác định(báo lỗi: TypeError: cannot concatenate ‘str’ and ‘int’ objects):

a="Guru" b = 99 print a+b

Khi khai báo số nguyên dưới dạng chuỗi, bạn có thể kết hợp “Guru” + str(“99”) trong đầu ra:

a="Guru" b = 99 print(a+str(b))

Trong Python khi bạn muốn sử dụng cùng một biến cho toàn bộ chương trình hoặc mô-đun, bạn cần khai báo nó dưới dạng biến toàn cục. Trường hợp bạn muốn sử dụng biến trong một hàm hoặc phương thức cụ thể, bạn hãy sử dụng biến cục bộ.

Biến “f” là biến toàn cục và được gán giá trị 101, giống như giá trị được in ra.

Biến f được khai báo một lần nữa trong hàm và được coi là biến cục bộ. Nó được gán giá trị “I am learning Python.”, giống như giá trị được in ra. Biến này khác với biến toàn cục “f” được xác định trước đó.

# Declare a variable and initialize it f = 101 print f # Global vs. local variables in functions def someFunction(): # global f f = 'I am learning Python' print f someFunction() print f # Declare a variable and initialize it f = 101 print(f) # Global vs. local variables in functions def someFunction(): # global f f = 'I am learning Python' print(f) someFunction() print(f)

Biến “f” là biến toàn cục và được gán giá trị 101, giống như giá trị được in ra.

Biến f được khai báo sử dụng từ khóa global. Đây KHÔNG PHẢI là một biến cục bộ mà là biến toàn cục được khai báo trước đó. Do đó khi chúng ta in giá trị của nó, kết quả sẽ là 101.

f = 101; print f # Global vs.local variables in functions def someFunction(): global f print f f = "changing global variable" someFunction() print f f = 101; print(f) # Global vs.local variables in functions def someFunction(): global f print(f) f = "changing global variable" someFunction() print(f) f = 11; print(f) del f print(f)

Các biến được coi như một chiếc “phong bì” hoặc “xô” nơi mà thông tin có thể được duy trì và tham chiếu. Giống như bất kỳ ngôn ngữ lập trình nào khác, Python cũng sử dụng một biến để lưu trữ thông tin.

Tóm tắt:

Phong Trào Đông Du Là Gì? Diễn Biến, Kết Quả, Ý Nghĩa Và Bài Học / 2023

Số lượt đọc bài viết: 5.264

Bối cảnh nước ta thời kì này hầu như Pháp tăng cường sự xâm chiếm, đàn áp nhân dân trong nước. Các cuộc khởi nghĩa của quân dân ta vẫn liên tiếp nổ ra nhưng chưa giành được thắng lợi vì lực lượng và kế hoạch còn non yếu. Trước tình hình đó, Phan Bội Châu và các sĩ phu yêu nước bắt đầu đi khắp nơi để chiêu mộ quân thành lập tổ chức cách mạng.

Vào năm 1904, sau khi đi Nam Kỳ trở về, Phan Bội CHâu và các đồng ý chí tổ chức cuộc họp tại nhà riêng của vị Nguyễn Hàm. Đồng ý lập ra một rổ chức bí mật hoạt động cách mạnh yêu nước có tên gọi là Duy Tân hội. Một số hội viên yêu nước khác như Trình Hiền, Lê Võ, Đặng Tử Kính, Đặng Thái Thân,…

Diễn biến phong trào Đông Du

Phan Bội Châu tin rằng có thể liên kết với Nhật Bản để giúp đỡ phong trào chống Pháp trong nước. Vì vậy đã tập hợp người tài giỏi để chuẩn bị đưa sang Nhật học hành. Vào tháng 1/1905, một số vị sĩ phu Việt Nam bắt đầu sang tới Nhật Bản.

Cuối cùng Phan Bội Châu đã đồng ý với người Nhật, gửi học sinh sang học tập và nghiên cứu để làm chỗ dựa cho phong trào đấu tranh yêu nước về sau. Tới năm 1908 thì số lượng học sinh sang tới Nhật học tập vào khoảng 200 người. Trong đó có đủ học sinh ở mọi vùng miền của Tổ Quốc.

Chương trình học tập được giảng dạy ở các trường lớn đa dạng về các lĩnh vực khác nhau, có cả về quân sự và chiến lược đấu tranh. Phan Bội Châu đã cùng các đồng chí Việt khác thành lập ra Hội Việt Nam Cống Hiến để giúp đỡ công cuộc học tập và quản lý học sinh.

Tuy nhiên, phong trào không phát triển được bao lâu thì bọn thực dân Pháp lại câu kết với Nhật Bản. Bởi vậy, chúng ra sức đàn áp du học sinh Việt bên đất nước Nhật Bản, toàn bộ học sinh và Phan Bội Châu bị buộc trục xuất về nước. Phong trào chính thức thất bại nhưng vẫn đạt được nhiều thành tựu đáng kể.

Những thanh niên du học học tập được nhiều điều mới mẻ về trợ giúp cách mạng trong nước. Sau này chính họ trở thành hạt nhân của các phong trào cách mạng giai đoạn sau, bền bỉ đấu tranh chống bọn thực dân xâm lược.

Ý nghĩa phong trào Đông Du là gì?

Phong trào Đông Du mặc dù chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian ngắn, song được coi là một trong những phong trào yêu nước mạnh mẽ nhất của nhân dân ta đầu thế kỷ 20.

Nhiều thanh niên du học của phong trào Đông Du sau này đã trở thành những hạt nhân của các phong trào cách mạng tiếp theo trong công cuộc giải phóng dân tộc.

Phong trào Đông Du tuy không đạt được nhiều thành công như mong đợi nhưng các vị sĩ phu, thanh niên nước ta vẫn về nước. Họ chính là những người thắp lửa, dẫn đường cho phong trào cách mạng bùng nổ quyết liệt về sau. Thế nhưng, phong trào Đông Du thất bại để lại nhiều bài học đắt giá.

Đầu tiên chủ trương bạo động tập hợp nhân dân đứng lên đấu tranh để giành lấy độc lập tự do của các vị lãnh đạo là hoàn toàn đúng đắn. Tuy nhiên tư tưởng nhờ sự trợ giúp của bọn tư bản hiếu chiến, tham lam là không đúng. Bởi bản chất chúng là quân chuyên đi xâm lược các nước khác, vẫn có ý định lăm le chiếm Việt Nam, coi như con mồi béo bở.

Như vậy thì cuộc đấu tranh của quân dân Việt Nam mới có cơ hội được hỗ trợ mạnh mẽ và giành thắng lợi. Tuy nhiên, phong trào Đông Du cũng để lại nhiều ý nghĩa tuyệt vời, mở đường cho việc cứu nước là đi ra bên ngoài để học hỏi. Đồng thời thổi bùng ngọn lửa yêu nước chưa bao giờ nguôi của người dân nước ta.

Please follow and like us:

Cách Dùng Tên (Define Name) Cho Vùng Dữ Liệu Trong Excel / 2023

Hôm nay tôi hướng dẫn bạn cách đặt tên cho vùng dữ liệu trong excel- Define Name

Đối với excel 2007 hoặc cao hơn. chúng ta vào tab fomulas trên thanh ribbon.

Cách 2: Là nhấp chuột vào nút define name, hộp thoại New Name sẽ xuất hiện như sau:

Tips: Tốt nhất là chọn workbook để sử dụng globally luôn.

►Trường Comment: Là thông tin ghi chú thêm cho tên bạn đặt, cái này có thể bỏ qua►Trường Refers to: Đây là vùng dữ liệu nguồn cho tên. Bạn nhấp chuột vào mũi tên màu đỏ để chọn vùng dữ liệu nguồn. ở đây tôi chọn Source là Sheet1!$M$4

Sau khi đặt tên xong thì trong hộp thoại Name Manager sẽ hiện ra tên bạn vừa đặt. Đây là nơi quản lý các tên mà đa phần người dùng đặt trong workbook đó, do đó nếu tên bị lỗi, hay muốn sửa lại dữ liệu nguồn (Data source) thì nhấp chuột vào tên bạn muốn chỉnh sửa rồi xuống ô Refers To để chọn lại.

Lưu ý: Bạn có thể chọn data source trước khi đặt tên cũng được bằng cách bôi đen vùng dữ liệu làm data source sau đó thực hiện lại các bước bên trên

Ứng dụng của Define Name:

Với các tên đã đặt trong workbook bạn có thể dùng chúng để lồng vào các tham số Reference của các hàm tham chiếu như Hàm Index, Hàm Vlookup, Hàm Hlookup, Thậm chí cả trong chức năng Data Validation chúng ta cũng dùng Define Name để điền vào trong trường Data Source. Bạn có thể tham khảo cách dùng của nó trong bài viết Data Validation Nâng cao

Ví dụ: ta có hàm Index như sau:

=INDEX((A1:C6,A8:C11),2,2,2)Nếu ta đặt tên cho vùng A1:C6 trong sheet1 là Vungthamchieu1 (Vungthamchieu1=Sheet1!$A$1:$C$6)đặt tên cho vùng A8:C11 trong sheet1 là Vungthamchieu2 (Vungthamchieu2=Sheet1!$A$8:$C$11)

Thì ta có thể lồng vào tham số reference của hàm Index như sau:=INDEX((Vungthamchieu1,Vungthamchieu2),2,2,2)

Do đó chúng ta phải sửa chữa lại thì mới có thể dùng chúng trong các công thức của chúng ta.

Nếu chúng ta có vài ba cái tên bị lỗi, thì việc sửa lỗi cũng không mất nhiều thời gian. Tuy nhiên nếu có quá nhiều tên bị lỗi, lên đến hàng 100 hoặc hàng ngàn tên bị lỗi thì việc sửa chửa là không thể.

Lúc này ta phải xóa nó đi.

Cũng giống như cách sửa lỗi, để xóa các tên bị lỗi thì ta cũng phải gọi hộp thoại quản lý tên (Name Manager) để chọn lấy tên cần xóa và nhấn De-lete. Tuy nhiên trong trường hợp có quá nhiều tên bị lỗi, thì ta không thể xóa từng cái được. Đặc biệt các tên bị lỗi nằm xen kẻ với các tên không bị lỗi. Vậy làm sao đây?

Để thực hiện xóa đồng loạt các tên lỗi ta làm như sau:

Bạn đang xem bài viết Chi Tiết Bài Học 5. Kiểu Dữ Liệu Và Biến / 2023 trên website Uplusgold.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!